Gã trai kỳ quặc yêu cô gái ngốc nghếch

Valentine 2 năm trước - Cô gái bé nhỏ

- Chúng mình chia tay đi, cậu con trai lạnh lùng

- Uh, cô gái nhỏ trả lời. Dập máy, trả lại cho căn phòng sự yên tĩnh vốn có của nó.

Cô gái nhỏ chia tay bạn trai đúng ngày valentine. Tự thấy bản thân sẽ thật quá nhàn rỗi và sẽ thật buồn nếu giam mình trong căn phòng trống cùng những kỉ niệm đã qua. Cô trọn cho mình chiếc váy thật đẹp, bước ra đường và tự thưởng cho mình ngày valentine theo kiểu độc thân. Những con phố hôm ấy thật dài, dường như chúng muốn cô được đi lâu hơn để trải lòng với không gian những đau xót nơi con tim. Tiết trời se lạnh, những cơn gió thỉnh thoảng lướt qua làn tóc cô gái nhỏ như một lời an ủi dịu dàng. 

Cơn mưa xuân tới tự bao giờ, cơn mưa nhẹ nhàng không đủ ướt áo người đi đường nhưng lại nhuộm vào lòng cô nỗi buồn man mác. Một cảm giác nặng nề, trống trải chiếm lấy góc tâm hồn cô. Mặc cơn mưa, cô gái nhỏ vẫn lặng bước trên phố, lắng nghe giai điệu "kiss the rain" quen thuộc, và ngắm phố chiều trong vô thức. Bước chân vô thức đã đưa cô gái nhỏ tới khung cảnh quen thuộc - ngôi nhà cổ kính nơi góc phố, nơi luôn tràn ngập bởi sắc hoa. Một lần tình cờ lang thang đã giúp cô phát hiện ra nó. Không hiểu màu thời gian nhuộm lên ngôi nhà hay những cánh hoa đã kéo cô tới đây mỗi khi tâm hồn xáo trộn. Cô gái nhỏ tìm đến chiếc xích đu cũ và chìm vào giấc mơ.

Gã là một lãng tử chính hiệu trong mắt các cô nàng. Gã là một kẻ thích lang thang ngắm nhìn những góc phố chiều về. Gã thích ghi lại những khoảng khắc giản dị nhưng ấm áp của thành phố khi chiều tà. Gã không thích sự gò bó hay rằng buộc bởi thế gã không hề có bạn gái cho dù với vẻ ngoài của gã có thể kiếm được người yêu bất cứ lúc nào. Gã chưa một lần yêu nghiêm túc, hay đúng hơn gã chưa tìm được cho mình người con gái của gã. Chiều. Những cơn gió se lạnh của mùa xuân kéo gã ra khỏi đống dự án để thả hồn vào trời chiều. Lang thang luôn khiến đầu óc gã trở nên thư thái và nhẹ nhàng. Với gã không có gì đẹp hơn ánh nắng dần tắt cuối ngày. 

...

Ánh nắng ấy hôm nay dường như đẹp hơn trong mắt gã khi gã chợt nhận thấy một cô gái nhỏ trong chiếc váy trắng tinh khôi. Cô gái ấy dường như khiến "chiều" của gã dịu ngọt hơn và có vẻ gã đã tìm thấy vị dịu ngọt nơi trái tim mình. Có điều gì đó, chỉ một chút thôi, mách bảo gã cần đi theo cô. Và thế là ánh nắng cứ vụt tắt dần theo gót chân cô gái nhỏ.

Gã tình cờ gặp cô gái nhỏ. Gã tình cờ có-cảm-tình với thư thái, từ tốn của cô gái trước những tấp nập nhộn nhịp của kẻ khác. Gã chưa bao giờ thấy ai có thể nhẹ nhàng bước vào trời chiều như thế. Gã cười khoái chí. Gã thích thú ngắm nhìn. Cô gái đứng, một lúc, lâu thật lâu dưới cơn mưa lất phất cùng những cơn gió se se. Gã không hiểu. Nhưng rồi cô lại bước đi, vẫn dáng vẻ nhỏ nhắn trong chiếc váy trắng tinh khôi. Cô bước đến căn nhà nhỏ, nơi luôn có những đóa hoa rực rỡ quanh năm. Gã nhìn theo, trong đôi mắt gã có chút ngỡ ngàng. Gã chìm trong xúc cảm của chính gã, những xúc cảm gã không thể nào gọi tên. Gã, tự lúc nào đã đến bên cô gái. Trước mặt gã là một cô gái nhỏ bé ngủ quên trên chiếc xích đu. Trong mắt gã cô gái nhỏ như chú mèo lười ngoan ngoãn nhưng cũng thật đáng yêu. Gã đưa tay lên vuốt mái tóc cô. Cô gái bé nhỏ mở mắt. Cô gái bé nhỏ ngước lên nhìn gã nghi hoặc. Gã cũng giật mình vì hành động của mình với một kẻ không quen.

Hai cặp mắt nhìn nhau, trong ánh mắt ấy ta có thể bắt gặp những xúc cảm thật khác, đan xen lẫn lộn. Nhưng, sâu thẳm bên trong là một điều gì đó của sự hòa hợp nơi hai kẻ xa lạ.


Valentine 1 năm trước - Gã trai kỳ quặc

Gã ngước lên nhìn điện thoại của mình 10 tin nhắn và hàng chục cuộc gọi nhỡ đều đến từ một người - cô gái nhỏ. Một tuần nay gã không gặp cô, không nhắn tin không gọi điện. Không gì cả. Gã luôn tỏ ra là một kẻ điềm đạm và cực kì nhã nhặn trong mắt kẻ khác. Thế nên trong mắt họ, gã cơ bản là kẻ hoàn hảo. Với cô gái nhỏ thì không vậy, gã thực sự cảm nhận được những xúc cảm cháy bỏng trong cô dành cho gã. Cô là người kéo gã ra khỏi khuôn mặt lịch lãm, nghiêm nghị ngày thường. Với cô, gã luôn là gã, một gã trai dịu dàng và luôn yêu cô. 

Gã tránh mặt cô vì gã có lý do, lý do của một kẻ kì quặc. Và hiện giờ gã đang ở mức cao nhất của sự lập dị khó coi kia. Gã đang muốn trêu tức cô, hay gã muốn làm tan vỡ trái tim bé nhỏ của cô. Chẳng ai hiểu gã đang toan tính điều gì. 

Cô gái nhỏ nhấc điện thoại lên và gọi cho gã, cô thực sự không hiểu vì sao gã không bắt máy, không nhắn tin, không hề liên lạc với cô. Gã, chưa bao giờ xa cô nửa bước. Cô và gã là hai kẻ thực sự thuộc về nhau. Cô hiểu gã. Phải cô thực sự hiểu gã. Nhưng rồi, một ngày hai ngày và đến cả tuần, gã chẳng thèm liên lạc với cô. Mọi cố gắng kiếm tìm của cô đều vụt tắt, cô òa khóc như một đứa trẻ bởi cô sợ quá khứ lại lặp lại một lần nữa. Và cô, có lẽ sẽ không đủ sức mạnh để tiếp tục đứng vững. Sẽ là một valentine buồn?

Tiếng chuông điện thoại reo, bản nhạc quen thuộc vang lên, bản nhạc mà cô chỉ dành riêng cho gã "kiss the rain". Nó đã kéo cô ra khỏi cơn ác mộng dài. 

- Anh đợi em ở nơi lần đầu ta gặp - gã đáp gọn lỏn và cúp máy

Cô gái nhỏ chưa kịp giành lại cho mình những phút giây thì điện thoại đã vang lên những tiếng tút dài. "Sẽ lại như thế đúng không?" - cô mơ màng nhớ lại quá vãng đã xa, cũng ngày này năm ngoái, cô nhận được một cuộc điện thoại như thế.

Lòng kiêu hãnh của cô gái bé nhỏ không cho phép cô gục ngã, ít nhất là lúc này, cô phải đứng vững để đối mặt với sự thật. Cho dù, nó có phũ phàng đến đâu chăng nữa. Cô bước tới trong chiếc váy trắng ngày nào. "Đây sẽ là để dành cho khởi đầu và cũng là dành cho kết thúc phải không" - cô gái bé nhỏ nghĩ.

Gã mỉm cười khi thấy cô xuất hiện trước căn nhà nhỏ. Cô vẫn thế giản dị và thật đáng yêu. Cô là của riêng gã chỉ riêng gã mà thôi. Gã sẽ chẳng bao giờ nhường cô gái nhỏ của mình cho bất cứ kẻ nào. Vì gã yêu cô, và gã cũng biết cô yêu gã. Hôm nay, gã muốn dành cho cô sự bất ngờ thú vị. Gã đã làm được, dẫu rằng trên gã chợt nhận thấy những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt cô gái nhỏ. Và dẫu rằng hắn chợt nhận ra mình đã vô tình làm tổn thương người con gái mình yêu. Biết sao, gã kỳ quặc.

Cô gái nhỏ, trong cô là vô vàn cảm xúc đan xen, nhưng sự giận giữ đã được thay thế bằng niềm vui. Cô khóc, vì sao cô cũng không rõ, nhưng cô thấy hạnh phúc. Cô hiểu ra rằng trái tim mình chỉ là để cho gã. Gã là kẻ không ai có thể thay thế. Trò đùa của gã thật tai quái. Nhưng cô cũng là kẻ chẳng kém cạnh gì. Hai kẻ kỳ lạ yêu nhau sẽ làm nên nhiều điều kỳ quái.

Valentine năm nay - Hạnh phúc

Vậy là đã hai năm cô gái nhỏ và gã gắn bó. Đó có phải duyên số. Chính duyên số đã sắp đặt cho hai kẻ tưởng như chẳng bao giờ có thể bước vào thế giới của nhau trở thành một cặp đôi ăn ý.
Cô gái nhỏ, nhận thấy cô yêu gã đến nhường nào. Cô yêu gã theo cách rất riêng, rất trẻ con nhưng rất trong sáng. Cô yêu gã bằng cả con tim. Những ngày được ở bên gã và những ngày tuyệt vời nhất với cô. Gã, tuy có là một gã trai kỳ quặc nhưng cũng chẳng sao, bởi chỉ có gã mới có thể là một cặp với kẻ ngốc nghếch là cô. Cô sẽ làm một cái gì đó để tặng cho gã ngày valentine. Bởi, gã đã dành cho cô những valentine thật ngọt ngào
Gã hiểu cô gái nhỏ chính là một nửa của cuộc đời mình. Gã hiểu, mình là một kẻ kỳ quái. Gã hiểu, đôi khi gã còn khiến cô gái của gã khóc. Thật khó để gã nói trước được điều gì về tương lai. Nhưng gã, bằng nỗ lực hết mình gã sẽ khiến cô được hạnh phúc. Gã sẽ bảo vệ cô cho dù có chuyện gì xảy ra. Bởi gã yêu cô. Cô là người đầu tiên và là người cuối cùng trong cuộc đời gã giúp gã bắt nhịp được những giai điệu ngọt ngào của tình yêu.

P/S: Khi hai trái tim cùng hòa nhịp đó là khi ta cảm thấy hạnh phúc và ngọt ngào nhất. Hãy giữ mãi những phút giây ấy trong tim.

Love you more than words I can tell !

1 comments:

Anonymous said...

Năm mùa Valentine rồi . Đã chờ rồi... mà không may mắn như cô bé này .Cám ơn anh Huyền Vũ .

Post a Comment

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Powered by Blogger